|
| Ảnh: T. Hương |
Một người mặt hằm hằm sát khí ngồi trên ghế. Một người mặt tái mét, quần áo xộc xệch quỳ dưới đất luôn miệng xin tha. Gã chỉ vào người đàn bà đang ngồi trên giường, giọng van nài: Chính cô ấy quyến rũ tôi. Xin anh đừng nói cho vợ con tôi biết, cô ấy mới là kẻ đáng trách...
Người đàn bà sững sờ, mắt mở to hết cỡ. Nàng choàng váng, đau đớn nghĩ: “Người đàn ông mình yêu là thế này ư? Sao mình có thể yêu một con người hèn hạ, khốn nạn đến thế?”.
Cảm giác nhục nhã, ghê tởm người đàn ông và cả chính mình khiến người phụ nữ gần như phát điên. Nàng bật cười khanh khách trong khi nước mắt chảy dàn dụa. Vẻ sợ hãi ban đầu biến mất, giờ đây trong ánh mắt đau khổ đến cùng cực của nàng chứa đầy những tia căm giận, bất cần.
Hai người đàn ông trước mặt nàng kia là hai người nàng đã yêu thương hết lòng, nhưng họ cũng là nỗi đau xé ruột của nàng. Người ngồi trên ghế kia là chồng nàng. Anh đã từng là chỗ dựa tinh thần của nàng, là người mà nàng hy vọng gửi gắm tình yêu, niềm tin của mình suốt đời. Nhưng anh lại là người đàn ông đặt công danh sự nghiệp lên trên tất cả, trên cả gia đình, vợ con. Cuộc đời làm vợ của nàng là chuỗi ngày tháng cô đơn, chờ đợi. Nàng không thiếu thốn thứ gì, chỉ thiếu những bữa cơm cùng chồng.
Anh bận, luôn luôn bận. Tiếp đối tác, phục vụ sếp chơi gôn, chơi tennis, đi câu cá... Anh cứ đi đằng đẵng, về được đến nhà thì thân xác đã tả tơi, mệt lả. Những việc đối nội, đối ngoại trong nhà anh giao hết cho vợ. Anh bảo: “Em là bà chủ, em muốn quyết gì thì quyết, anh OK tất”.
Nàng quyết được mọi việc, nhưng nàng ao ước có một đứa con mà anh cũng không có thời gian để ban cho và nàng cũng không tự quyết được. Người đàn ông đang quỳ dưới đất kia là mối tình đầu của nàng. Mối tình đầu ngây thơ, trong sáng kéo dài hai năm. Nàng vào Đại học, gã được gia đình cho đi du học ở Úc.
Khoảng cách càng xa, nhớ thương càng nhiều, nàng càng yêu say đắm, da diết. Bỗng một ngày, nàng choáng váng khi nghe tin gã cưới vợ, cưới một cô lưu học sinh dưới gã một năm. Đám cưới vội vì cô gái đã mang thai.
Mối tình đầu tan vỡ làm nàng đau đớn, nhưng nó không làm nàng gục ngã. Để nguôi ngoai, nàng lao vào học. Học hết môn này đến môn khác. Nàng không cho mình thời gian rỗi để buồn, để nhớ, để gặm nhấm nỗi đau. Nàng đã chiến thắng hơn một trăm người thi tuyển chức trợ lý Giám đốc của công ty xuất khẩu hàng dệt may. Và nàng đã lọt vào mắt xanh ông Giám đốc sau một năm làm việc.
Người đàn ông sớm thành đạt, thông minh, mạnh mẽ ấy khiến cho nàng khâm phục, nể trọng nhiều hơn là tình yêu. Anh ta cần nàng thì nhiều mà tình yêu thì ít. Anh rất cần nàng để chăm sóc cho người mẹ ốm yếu, bệnh tật của mình. Anh thừa tiền thuê vài người giúp việc, nhưng sẽ chẳng có người giúp việc nào tận tình, chu đáo, đáng tin cậy được như người nhà... Anh chưa muốn có con cũng vì muốn vợ hết lòng với mẹ. Nàng đã không biết sự tính toán đó của anh.
Cuộc sống buồn tẻ, cô đơn, cứ trôi đi cho đến một ngày người đàn ông đang quỳ gối kia về nước và tìm đến nàng. Tình cũ không rủ cũng đến. Ngỡ sự giận hờn, oán hận đã giết chết tình yêu của nàng, những tưởng trái tim đã an phận. Vậy mà, tất cả bỗng bùng lên thiêu đốt nàng. Nàng nghẹn thở vì bao cảm giác nhớ nhung, đau khổ, giận hờn, yêu thương tha thiết.
Gã trở về là một người đàn ông lịch lãm, hào hoa, phong nhã, đầy tự tin. Gã dịu dàng, lãng mạn, sành sỏi, nhạy cảm. Những lời có cánh của gã làm tan chảy trái tim nàng.
Kể từ hôm gặp lại người yêu cũ, nàng thấy cuộc sống vui vẻ hơn, không còn những phút giây cô đơn chờ chồng. Nàng như mê đi trong cuộc tình tội lỗi. Háo hức đến gặp người yêu để khi trở về lại bị dằn vặt bởi ân hận.
Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Ánh mắt chứa đầy đam mê tội lỗi và những buổi vắng nhà liên tục của nàng không giấu được bà mẹ chồng ốm yếu. Và hôm nay, người đàn ông đang ngồi trên ghế kia đã được thám tử báo, hai kẻ ngoại tình đang hú hí tại nhà nghỉ.
Anh đã đến - rất bình thản bởi trong lòng anh đã quyết. Anh sẽ cho nàng một bài học kinh nghiệm về tình yêu. Người tình cũ của nàng là một kẻ tham lam nhưng cực kỳ sợ vợ, bởi gã sống dựa vào tiền của nhà vợ.
Vợ gã đã nhiều lần nhắc gã: “Anh mà giở thói trăng hoa thì cút ra khỏi nhà ngay, đến cái quần mà mặc cũng không có đâu nhé. Lúc đó cứ mở mắt ra mà xem có con nào nó theo không? Cứ sống tử tế thì muốn gì cũng được”. Lời mụ vợ cùng ánh mắt dữ tợn của mụ khiến gã nhột cả người.
Nhìn người đàn ông phong độ, hào hoa, lịch thiệp giờ đây tái mét, run rẩy, hèn hạ, nàng thấy nhục nhã đến đau đớn. Giá như gã nhìn thẳng vào mắt người đàn ông ngồi kia và chấp nhận tất cả những gì xảy ra, thì nàng không bao giờ hối tiếc tình yêu mà nàng trao cho gã. Nàng cũng không ân hận nếu quãng đời còn lại của nàng sống trong cô đơn...
Nhưng gã vẫn tiếp tục van xin và đổ lỗi cho nàng...