Nhà nằm quay mặt ra sông, quanh năm gió lộng mát rượi. Cả bà ngoại và mẹ Lý, không ai có ý định bứt mình ra khỏi căn nhà vì không thể sống nổi nếu chỉ dăm ngày xa dòng sông này, không được ngửi vị nồng nồng phù sa trong gió sông.
Lý khác mẹ, càng khác bà ngoại. Lý cũng yêu căn nhà này vì sự yên bình, thoáng đãng, vì nhìn góc nào cũng thấy kỷ niệm ấu thơ nhưng vẫn thích một căn nhà nằm trong nội thành hơn, dù đó chỉ là nơi ở trọ. Những năm đại học, Lý còn chịu khó đi xe buýt. Ra trường, cô dứt khoát ở trọ. Chỗ trọ chỉ cách nơi Lý thử việc 2km, dù chật chội vẫn hơn việc đi về nhà gần 40km mỗi ngày. Hôm Lý dọn đồ, bà ngoại đến nhìn căn nhà trọ chật hẹp, bịn rịn nước mắt. Mẹ gắt gỏng: “Kệ nó, cứ để nó đi rồi khắc có lúc quay về“.
Hôm tiện đường chở Lý về nhà sau tiệc chiêu đãi, sếp gật đầu khi cô mời vào nhà uống nước. Nhìn vòng quanh căn phòng trọ chưa tới 15 mét vuông, bài trí khá đơn giản, anh cười: “Anh nhớ tới thời bắt đầu lập nghiệp, anh cũng như em”. Lý thấy cảm giác gần gũi với sếp hơn từ đấy.
***
Bây giờ Lý không còn khoảng cách nhiều với sếp như ngày nào. Sáng nay, như nhiều buổi sáng sớm, tranh thủ lúc vắng người, Lý dúi vào tay sếp một cốc trà linh chi ấm sực. Trong những ngày gió lạnh tăng cường đầu mùa, thứ thức uống này hẳn nhiên rất phù hợp vì tốt cho sức khỏe của anh. Những cuộc hẹn và sự quan tâm của anh dành cho Lý cũng nhiều hơn. Cuối tuần, anh chở cô ra bờ sông, chỉ đứng để mặc gió phả vào mặt mát rượi. Đôi khi, anh vờ kéo nhẹ để Lý có cớ dựa vào bờ vai. Căn phòng trọ chật chội trở nên ý nghĩa khi dần trở thành tổ ấm riêng tư của cả hai. Chỉ cần bên anh, Lý chẳng thắc thỏm lo sợ bất cứ điều gì, kể cả khi đã biết anh có vợ và hai con.
Hôn nhân của anh không bắt nguồn từ tình yêu. Trong cuộc đời, không phải bao giờ người ta cũng có quyền lựa chọn cho mình như mình mong muốn. “Cô ấy không phải là phụ nữ thông minh sắc sảo và xinh đẹp như em hay nhiều người khác trong cơ quan mình nhưng anh vẫn phải lựa chọn” - khi anh nói điều ấy, Lý hỏi:
- Vậy vì gì?.
- Vì tình thương - và đó là sai lầm. Vợ anh yêu anh nhưng với anh, cô ấy chỉ là bạn thân. Cô ấy bị bệnh tim nên có thể đột quị bất cứ lúc nào nếu quá xúc động, khiến anh không thể có cách lựa chọn nào khác. Bây giờ, cả cô ấy và anh đều đã trải nghiệm hơn để hiểu rằng không thể duy trì gia đình khi khuyết đi thứ tình cảm đôi lứa. Điều ấy chẳng khác gì xây nhà trên cát biển. Chờ tụi nhỏ lớn chút nữa sẽ giải thoát cho nhau. Anh đã chán tận cổ vai diễn làm một người chồng chung thủy. Anh mong em vẫn chờ anh đến lúc ấy. - Anh giải thích thật dài.
- Vậy anh là người không chung thủy ư?
- Ngốc, người ta chỉ chung thủy với người mình yêu thương thôi chứ. Với em, trước sau gì anh cũng yêu thương và lo lắng cho em. Anh tiếc rằng mình gặp nhau khi đã muộn.
Khi người đàn ông mà mình yêu nhìn sâu vào mắt và sẻ chia những điều tội nghiệp ấy, Lý chắc chẳng ai muốn làm một điều gì, trách một điều gì để làm tổn thương anh thêm ngoài việc lặng im ở bên, thương yêu, chia sẻ và chờ đợi. Có lần, gặp vợ sếp trong đám thôi nôi một đồng nghiệp, Lý càng thương anh hơn khi nhìn thấy cái dáng người khắc khổ, lầm lụi của chị ta. Dường như hai người đi bên nhau luôn là một sự cọc cạch.
***
Hôm Lý nhận quyết định điều chuyển công việc sang vị trí thư ký cho sếp, chị Hà - thư ký cũ - hẹn cà phê. Trong quán cà phê giả cổ mang phong cách Nga, được làm từ gỗ thoảng hơi thơm như mùi nhựa thông rừng, chị Hà ngồi lặng thinh như đang chú ý từng giai điệu quen thuộc của ca khúc Đôi bờ về tình yêu đôi lứa trắc trở. Bài hát vừa kết thúc, chị Hà thoáng cười nhìn Lý:
- Em thấy sếp mình thế nào?
- Anh ấy có năng lực, tốt bụng.
- Chị biết, trong suy nghĩ của em không chỉ dừng lại đó…
- Chị nói đi, em đang nghe đây.
- Em tránh xa anh ta đi. Chị từng như em và đã thấm hiểu. Dù có hứa hẹn thề thốt thế nào, anh ta cũng không bao giờ từ bỏ hay làm tổn hại gì đến con đường danh vọng mà anh ta đi. Trên con đường ấy, vợ anh ta lại là chiếc gậy cho anh ta chống.
- Có thể có sự hiểu nhầm không chị? Anh ấy rất thương vợ dù chị ấy chẳng có gì đặc biệt. Chị ấy còn bị bệnh tim...
- Chẳng có gì đặc biệt ngoài việc có bố là bộ trưởng, mẹ là doanh nhân có tiếng, đúng không em? Hiện tại, em có thể nhầm nhưng chị không nhầm, sau những gì chị đã trả giá quá đắt vì sự mù quáng. Tụi chị yêu nhau 4 năm đại học. Chừng 3-4 năm sau đó nữa, cũng vì yêu mà chị chấp nhận làm cái bóng bên anh ta ở vị trí thư ký để mong chờ một sự đổi thay mà anh hứa hẹn. Và sự đổi thay ấy, là như bây giờ... Còn chuyện vợ anh ấy bị bệnh chỉ là màn kịch khổ nhục kế của anh thôi, chẳng bị gì sất. Tụi chị là bạn bè cùng lớp, chơi chung nhóm còn lạ gì nhau.
Hà lắc vai giấu một tiếng thở dài và quay mặt ra phía ô cửa sổ đầy đặc bóng tối giấu giọt nước mắt vừa lau vội. Lý đột nhiên thấy cồn cào ruột gan muốn ói. Chẳng rõ vì cái điều có thể là sự thực mà Hà vừa nói ra hay vì có một sinh linh bé bỏng đang thành hình trong mình. Sáng nay, khi bác sĩ khẳng định có một sinh linh đang tượng hình trong mình, Lý đã sung sướng nhiều hơn âu lo vì nghĩ con mình có một người cha đáng tự hào.
- Tụi chị gắn bó với nhau tới mức đã 2 lần chị mang thai và chị ngu ngốc, sẵn sàng nghe lời anh ta, phá thai để không làm trở ngại tới con đường danh vọng của anh, để tiếp tục được ở bên anh. Và rồi, rốt cùng chẳng thể ở mãi, đau hơn là chẳng bao giờ chị còn có thể làm mẹ.
Lý giật mình như thể Hà nhìn thấu tâm can cô, thoáng cảm giác cổ họng mình nghẹn bứ không thể nói thêm điều gì. Rồi cô tự trấn an, chỉ là những chia sẻ trùng lặp ngẫu nhiên, khi Hà nói điều ấy, vẻ mặt hao gầy của chị dù đã điểm trang son phấn khá kĩ vẫn hằn lên những vệt rũ rượi, âu phiền.
Hai người đàn bà, một trẻ, một chưa già bước ra khỏi quán cà phê, đi ngược chiều nhau. Bóng đèn vàng ẩm ướt sương đêm như ghì nặng trên vai, họ quên dành cho nhau cả những lời chào.
***
Lý quyết định lấy chồng ngay sau đó. Mọi việc phải giải quyết thật nhanh trước khi cái thai kịp lớn.
- Vì sao vậy, em? - khi sếp hỏi câu ấy với một ánh nhìn sầu thảm, Lý vặn lại:
- Giả dụ nhé, em có thai rồi, anh có bỏ vợ cưới em không?
- Không bao giờ có chuyện đó... À, ý anh là không có chuyện em có thai, vì mình đã rất cẩn thận.
- Anh đã bao nhiêu lần cẩn thận rồi mà vẫn để lại hậu quả với cả người khác chứ không riêng em. Vậy đấy, vì anh chung thủy và có trách nhiệm vậy đấy, nên em phải đi lấy chồng. - Trước khi bước nhanh ra cửa để xua đi cơn giận ào ào vừa tới, Lý còn kịp thấy gương mặt người đàn ông ấy biến sắc.
Đám cưới, chú rể là cậu bạn thân, cũng là người theo đuổi Lý từ những năm cấp 3. Cậu ấy nói, sẵn sàng bỏ qua bất cứ điều gì. Lý tự thấy mình bất công với cậu bạn, nhưng tự thỏa hiệp, nếu không vì sự vị tha đến mù quáng ấy, hẳn nhiên cậu bạn mà Lý luôn gọi là “nhóc” không thể nào nằm trong tầm mắt cô. Hôm đưa dâu, gió sông thổi mát rượi. Lý thấy bà ngoại mặt rạng rỡ như trẻ lại. Ánh mắt mẹ thoáng ưu tư buồn. Không chia sẻ được với Lý, mẹ như đoán ra điều gì, thở dài: “Mẹ vẫn luôn mong con hạnh phúc. Con hãy nghĩ suy thật kỹ vì việc cưới hỏi chưa bao giờ có thể là trò đùa. Cuộc đời này công bằng lắm con ạ”.
***
Chưa đầy một năm sau, trong đêm khuya, Lý ôm con gái về với mẹ. Mẹ hoàn toàn không bất ngờ, chỉ xót xa khi nhìn đứa nhỏ vừa qua 3 tháng tuổi, vẫn còn ẵm ngửa. “Chồng con chấp nhận con, chấp nhận luôn đứa con không phải là máu thịt với anh. Nhưng nhà bên ấy, người ta không chấp nhận. Họ đã biết mọi chuyện” - Lý giải thích ngắn gọn, trao đứa nhỏ cho mẹ rồi nằm ngủ vùi sau một ngày căng thẳng đến độ tưởng có thể đứt các dây mạch thần kinh.
Sáng sớm hôm sau, tới khi gia đình chồng sang đưa cho mẹ Lý tờ giám định ADN đứa nhỏ không liên quan huyết thống với họ, cùng những lời miệt thị mẹ lẫn bà ngoại Lý không biết dạy con cháu, cô mới tỉnh dậy. Lý vừa kịp bước ra khỏi giường thì nghe tiếng mẹ vỡ vụn, lạc hẳn đi: “Mẹ ơi... mẹ”. Bà ngoại rũ vật xuống như tàu lá chuối héo vừa gặp trận gió mạnh. Lý gục mặt lên tấm vai khô cằn của bà, thốt nhiên khóc nấc: “Bà ơi, con sai rồi”.
Sáng ấy, một buổi sáng trời trở sang đông lạnh, sau những ngày nằm viện cấp cứu, bị bệnh viện trả về, bà ngoại nói với Lý: “Không ai có thể tránh được sai lầm, nhất là tuổi trẻ. Điều quan trọng là con sẽ làm lại như thế nào. Bà chỉ mong con luôn đứng vững, sống tốt và nuôi con thật tốt”. Rồi bà nấc khan và nhắm mắt.
***
Lý quyết định lên cơ quan nộp đơn xin nghỉ việc. Cô cố tránh mặt sếp nhưng vẫn vô tình gặp khi đang ở phòng hành chính giải quyết một số giấy tờ. Bắt gặp ánh mắt dò hỏi của anh, lúc cùng nhau bước ra khỏi cửa, Lý cười tươi: “Em vẫn khỏe, vẫn ổn, anh thấy đó... ”.
Cô lau vội một giọt nước mắt và quyết định giữ bí mật về đứa con cho mình. Suy cho cùng, con gái cô chẳng cần thiết có một người cha như anh ta. Thoáng chốc, Lý thèm hít hà mùi mồ hôi con bé lẫn trong vị oi nồng phù sa của gió sông hất lên.