ngày
 
Trang chủ Giới thiệu Đặt báo Quảng cáo Liên hệ Đăng nhập Giao dịch đã thực hiện
Giỏ hàng (0) Thanh toán
Số:10/13   8/3/2013  5.800Đ
 
Phụ nữ Việt Nam cuối tuần
Phụ nữ Việt Nam tờ
Thế giới phụ nữ
 
  Thăng hoa trong ngày rét
  Anh ấy là "gay"?
  Tình mới chồng cũ
  "Bà tám" siêu hoang tưởng
  Bên con trong từng nhịp thở
  Hành động giản đơn
  Lưu tên "nửa kia"
  Vỡ òa vì hạnh phúc
  Vì họ là những người lính
  Chờ giảm giá
<<< Xem thêm >>>
  Kết hợp rong biển vào chế độ ăn
  Đưa cải bó xôi vào thực đơn
  Tăng hương vị, giảm calo
  Sữa chua lạ hơn
  Làm mới món bánh
  Thực phẩm thay thế bơ
  Tiêu diệt vi khuẩn ẩn nấp
  Sắp xếp thực phẩm trong tủ lạnh
  Ngừa vi khuẩn xâm nhập vào thực phẩm
  3 cách “hạ nhiệt” nồi áp suất
<<< Xem thêm >>>
  Hạnh phúc gia đình - Số báo: 10/13 - Ngày phát hành: 8/3/2013
Vết thương không bao giờ nhìn thấy

Đi thẳng, rẽ ngang hay quay đầu miễn có đường là được. Ăn cơm, ăn cháo hay ăn rau miễn no là được. Uống trà, uống rượu, uống sữa hay chỉ là nước lọc miễn không chết khát là được. Mặc áo, mặc váy hay quấn khăn miễn không hở da phơi thịt ra là được...

Đàn ông sợ nhất là chọn nhầm nghề, phụ nữ sợ nhất là chọn nhầm chồng, nhưng Diệu Linh chắc chắn tin vào sự lựa chọn của mình. Đạt làm cùng cơ quan lại là học trò cũ của bố mình, nên cô có đủ cơ sở để xây đắp lòng tin. Người ta vẫn đùa: “Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan ...”, ba tiêu chuẩn này nên tránh trước khi muốn chính thức đặt vấn đề qua lại, nhưng Đạt đã nhắm trúng hai trong số ba điều cấm kị.

Vốn là học trò cưng của thầy, nên ngay từ khi còn là sinh viên anh đã thường xuyên qua lại nhà và được coi như một thành viên chính thức. Không chỉ là trò giỏi, mà Đạt còn là một trợ thủ đắc lực trong công việc cho thầy. Anh được ông tín nhiệm giao cho việc thực hiện các đề tài do ông làm chủ nhiệm. Sự cọ xát sẽ tạo ra cơ hội, nhờ có được tín nhiệm trong công việc mà Đạt được thầy giao cho trọng trách “bồi dưỡng” và dìu dắt cô con gái rượu độc nhất bước qua ngưỡng cửa đại học. Không phụ sự kì vọng của thầy, Đạt đã giúp Linh vào được trường Ngoại thương với số điểm không thường chút nào. Từ một cô gái đỏng đảnh, ham chơi, suốt ngày đàn đúm và lướt “net” giờ Linh đã trở thành một sinh viên trong trường danh giá. Đã có lần ông nói đùa: “Cậu cố chăm chỉ rắc thóc vãi cám rồi ngồi đợi, sẽ có ngày gà tự nhảy vào nước sôi cho cậu làm thịt”. Câu đùa của Thầy, Đạt không dám coi đó là thật vì anh đâu có gì mà đòi đeo bám một cô gái quá dư thừa mọi thứ như Diệu Linh. Nhưng có đôi lúc thoáng qua trong tâm tưởng, anh lại cầu mong điều đó sẽ trở thành sự thật.

Duyên phận thật khiến cho người ta nhiều phen ngỡ ngàng. Diệu Linh ra trường rồi lại xin vào làm kế toán đúng công ty của Đạt. Đến dự đám cưới, người thật lòng chúc phúc, người lại lắc đầu cười mai mỉa: “Cậu thật khéo chọn, hai vợ chồng cùng công ty lợi đủ đường: Không tốn tiền xăng, không lo phải canh chừng đối phương khỏi sự tấn công từ bên ngoài, không phải chờ đợi nửa kia về trễ giờ ... Đặc biệt, vợ cậu làm kế toán thì cậu còn không cần phải mất công lĩnh lương”. Vì là dân tỉnh lẻ, nên việc mua nhà là điều ngoài tầm tay đối với Đạt. Vả lại, Linh là con duy nhất nên thầy cô cũng không muốn cho hai đứa ở riêng. Dù bố mẹ vợ rất thoải mái, nhưng Đạt vẫn luôn phải giữ ý phần vì phận ở rể, phần vì thu nhập hàng tháng không bằng vợ. Lương hàng tháng Linh lĩnh cả cho hai người rồi cô đưa lại cho chồng một ít tiêu vặt. Cô lý sự: “Em cách anh có mấy bước chân, cần thì cứ chạy qua phòng em lấy. Đàn ông nhiều tiền trong túi dễ sinh hư”. Lâu dần thành quen, anh không còn nhớ lần lĩnh lương cuối cùng của mình vào ngày nào và vợ đã tiêu vào việc gì. Thỉnh thoảng anh muốn gửi về biếu bố mẹ chút ít nhưng hễ mở miệng liền bị Linh dập ngay: “Thóc lúa tự cấy, gà lợn tự nuôi, rau tự trồng, tương cà làm lấy... Bố mẹ ở quê thứ gì cũng tự cung tự cấp, đâu cần tiêu gì đến tiền nhiều. Đưa về các cụ lại dắt cạp quần cho phí”. Không thể đàng hoàng biếu bố mẹ, Đạt phải dành dụm tiền làm thêm để dúi cho mẹ.

Mỗi lần mẹ bắt phải vào bếp nấu cơm hay rửa bát, Linh lại cằn nhằn: “Nhà người ta có giúp việc hay ít ra cũng mua được cái máy rửa bát, đằng này cứ dùng loại automatic chạy bằng cơm, chán chết.”. Cũng may bố mẹ vợ hiểu chuyện nên Đạt cũng dễ chịu phần nào. Anh không bao giờ phải đụng tay vào việc nhà, chủ yếu là mẹ vợ anh quán xuyến. Thường thì hễ rời khỏi bàn ăn là Linh lao ngay vào phòng và ôm lấy chiếc ipad để tán gẫu với bạn trên mạng đến quá nửa đêm, không thèm lên giường với chồng. Không “chít chát” thì Linh lại ôm điện thoại đến cháy máy chỉ để khoe nhau chuyện mua sắm: “Trời! Làm cách nào cậu cặp được với lão ấy thế. Tuy có hơi già nhưng ga lăng chịu chơi. Cậu biết không, bộ Gucci lão ấy tặng cậu đáng giá cả trăm triệu đấy. Không như lão chồng nhà này mua tặng vợ cái nón Sơn vài triệu cũng tiếc chảy máu mắt... Chỉ cần nghĩ tới mấy món đồ đó đã thấy thèm. Không hiểu sao tớ lại mê muội cái lão nhà quê ấy. Đúng là ngu thật”. Đạt nghe loáng thoáng tiếng bên kia vọng lại: “Cậu nói thế không sợ chồng giận à? Cậu có bồ hả”. Linh liếc qua chồng rồi tiếp lời: “Hừ, ngủ lăn lóc rồi có cắt tai cũng chẳng biết. Lão ấy chẳng được nước non gì, tiền cũng không biết kiếm, nhưng được cái cù lần dễ bảo. Tớ không đưa tiền thì có bố bảo lão ấy cũng không dám hư. Cứ phải nhìn mặt nhau 24 giờ mỗi ngày cũng thấy ngán nên vặt lông cắt tiết được một gà trên mạng cũng hay, coi như thuốc bổ để xả stress”.

Muốn phụng dưỡng bố mẹ mà không thể, chán nản vì người vợ “được chăng hay chớ, ham chơi hơn chồng”, lại bất lực vì không kiếm được nhiều tiền cho tăng giá trị, nên Đạt thường xuyên đi uống rượu đến khuya mới về. Mẹ vợ chờ cửa nhưng vợ vẫn hững hờ: “Anh về rồi hả? Đi ngủ trước đi, tí em vào”. Đạt cười chua xót: “Không hề chi. Về sớm, về muộn ... miễn về là được. Có lẽ đêm nay sẽ là đêm cuối cùng cho nhau”. Bị ngắt mạch suy nghĩ, Linh nổi cáu: “Say thì ngủ đi còn nghêu ngao làm ra vẻ lãng mạn”. Không phải cứ đấm đá thụi đạp mới là bạo hành, sự bỏ đói, sự thờ ơ lãnh đạm, sự so sánh coi thường hay đơn thuần chỉ là những lời tán gẫu tưởng chừng như “vô thưởng vô phạt” hàng đêm của vợ mới chính là sự ngược đãi làm tổn thương nặng nề đến tinh thần của Đạt. Sáng sớm, không ồn ào, không giông bão, không một lời nhiếc móc, vừa mở mắt Linh đã nhìn thấy tờ đơn ly hôn nằm thoi thóp trên bàn chờ chữ ký.

Hóa ra, người ta thường không dễ chết với những vết thương ngoài da thịt mà lại chết vì những vết thương không bao giờ nhìn thấy.

Yên Chi    
Giới thiệu một số tin khác của tờ báo:
  Trì hoãn một ước mơ
  Giọt nước cuối ngày
  Phút hồi quang linh mẫn
  Đêm của tha thứ
  Món nợ hai người đàn bà
Ấn phẩm  Số   
Đầu trang   
Trang chủ | Giới thiệu tờ báo | Đặt báo | Tìm kiếm | Quảng cáo | Hướng dẫn | Tặng ảnh bạn đọc | Liên hệ | Đăng ký thành viên
Bản quyền của Báo Phụ Nữ Việt Nam. Ghi rõ nguồn Báo PNVN khi phát hành lại thông tin trên website này.
:: :: :: Designed by G.O.L